THÔNG BÁO VỀ TRUYỆN THẦN TÀI THÊ

Featured

Chào tất cả các tình yêu!

Thần tài thê đã sắp kết thúc rồi nhỉ?

Nhu Nhi có thông báo đến mọi người đây

3 chương cuối của truyện Thần tài thê sẽ bị set pass vì những lí-do-mà- ai-cũng-rõ-là-lí-do-gì-đó

sau khi thảo luận cùng những thành viên ngầm của Nguyệt Băng Các,mọi người đều đã quyết định về vấn đề xin pass,các bạn cứ làm như sau

tình yêu nào muốn xin pass Thần Tài Thê  xin gửi mail vào đại chỉ yahoo : Jasmine_Ho141192@yahoo.com

trong mail các bạn để tên của các bạn,địa chỉ mail. tên chương muốn xin pass.

sau khi nhận được mail và xét duyệt thì mình sẽ gửi pass cho các bạn.

chân thành cám ơn các bạn đã đọc thông báo đến tận dòng cuối cùng.

THÂN ÁI

NHU NHI

Trung thu sắp đến rồi!!!!


Chào các tình iu của Nguyệt Băng Các! Mình rất vui vì các bạn đã yêu thương và ủng hộ cho nhà mình trong thời gian qua.Dù mình biết bản edit của bản thân vẫn chưa thể gọi là hoàn hảo nhưng nhờ vào sự ủng hộ của các tình iu nên mình có động lực để tiếp tục. Để đáp lại tình cảm của các bạn,dù mình ko có điều kiện dùng máy thường xuyên nhưng mình sẽ hoàn thành hai bộ truyện đang dở dang trong nhà (cố lên!còn có 3,4 chương thôi!cố lên).

Trung thu sắp đến rồi,Nhu Nhi xin chúc các tình iu tận hưởng một cái tết đoàn viên hạnh phúc,vui vẻ bên  người thân yêu.

Hiện tại truyện vẫn chưa được edit xong (vì Nhu Nhi đang mò từng chữ TQ,dạo trước kt môn tiếng Hoa điểm ẹ quá nên giờ quyết tâm ko được dùng QT để lấy lại phong độ ngày xưa),Nhu Nhi tranh thủ post cho mọi người vài món điểm tâm ăn nhẹ cho Tết Trung thu nhe!

Vẫn là mấy món bánh của Nhật thôi! hì hì! Dạo này chơi chung với mấy đứa bạn khoa tiếng Nhật, được tụi nó bao ăn nên ghiền .

Điểm tâm nhật còn gọi là wagashi.

Các loại Wagashi:

Thực sự có rất nhiều loại Wagashi, và nếu có kể cũng chẳng thể kể hết được, nhưng nhìn chung các loại Wagashi chia làm một số loại chính như sau:

  • Mochigashi: Làm từ một loại gạo dẻo – cái này hơi giống bánh dày

Dango:được làm từ một loại bột gạo dính, vo tròn làm thành từng viên tròn nhỏ sau đó xiên vào xiên và đổ lên trên bánh 1 lớp mật đường.

3-4 dango được xiên vào một cái que để cố định. Bạn có thể thấy que dango ở trên có 3 màu khác nhau, viên thứ nhất có màu hồng từ đậu đỏ, viên thứ hai từ trà xanh và viên thứ ba từ trứng.

Dango cũng là bánh người Nhật ăn vào tết Trung thu đó các bạn.

Dango cũng cần phải luộc lên trước khi ăn đấy Bánh này thường được ăn kèm khi uống trà. Ở Hokkaido, người ta ăn bánh với nước tương.

Nerikiri và Namagashi:là loại bánh được làm một cách đẹp mắt và dùng trong tiệc trà. Bột đậu trằng sẽ được pha với màu và tạo ra nhiều hình dạng hoa đủ màu sắc và tượng trưng cho mùa.

 

Dorayaki & Monaka: rất nhiều người thích loại bánh này.

Dorayaki giống như bánh sandwich vậy, với nhân chính giữa là nhân đậu đỏ, còn phần bánh bên ngoài làm từ trứng , bột mì.

Quen ko? Bánh rán Doraemon đó mọi người.

nhân trứng ngọt nè!

Còn đây là Monaka

Ai là fan của Vua bánh mì nhất định biết loại bánh rất ngon này.

  • Manju: bánh đậu hấp với lớp bột gạo phía bên ngoài.

 

  • Yokan: Là bánh làm từ thạch trộn cùng bột đậu xanh, kanten và đường.

  • Higashi: Bột gạo nếp, đường và đường mía, cho vào nặn thành hình và để khô.

bánh này trẻ con cũng có thể làm,các trường mẫu giáo ở Nhật thường tổ chức cho các bé làm bánh này về tặng ba mẹ đó .

Taiyaki: Bánh cá nướng , thường có nhân đậu đỏ , ăn vào những khi trời lạnh

 

 

  • Anko: là một loại bánh ngọt nhân đậu đỏ

 

  •  Hanabiramochi:Một món bánh rất hay được người Nhật ăn vào dịp đầu năm mới . Tên gọi Hanabiramochi thực chất có nghĩa là ” loại bánh có hình dạng cánh hoa” ^ ^
    Món này có nguồn gốc từ Hishihanabira ( một món bánh được Hoàng gia ăn vào dịp năm mới) , nó trở nên phổ biến vào thời Minh Trị)

Bây giờ là đồ ăn vặt của Nhật

Chimaki: là một loại bánh nếp ,giống bánh ít của người Việt mình.

Oden: Oden (おでん) là một món ăn mùa đông Nhật Bản bao gồm một số thành phần như trứng luộc, củ cải daikon, Konnyaku, và bánh cá được chế biến bằng cách phơi trong ánh nắng, đậu nành-hương vị dashi . Thành phần của Oden cũng thay đổi theo các vùng miền và các hộ gia đình .Karashi (mù tạt của Nhật ) cũng thường được sử dụng như một gia vị.

 

Trong manga hay thấy cái này


Takoyaki :Tiếng Nhật gọi những chiếc bánh tròn tròn này là Takoyaki, Tako ở đây nghĩa là…bạch tuộc. Tên bánh dựa trên thành phần chính để làm ra loại bánh này là từ bạch tuộc (đặc biệt là phần vòi giòn giòn) đó nha. Bên cạnh đó còn phải kể đến các nguyên liệu khác như bột rán tenkasu nè (loại chuyên dùng để bao tôm chiên đó), rồi tỏi và hành nè, vụn cá khô và một số loại rau củ tươi khác…

 

 

Kinh nghiệm đau thương sau khi cháp món này: Món này khi mới bưng ra thì thơm phức (nuốt nước miếng) ,màu sắc,hương vị  hấp dẫn vô cùng,thôi thúc người nhìn phải ăn ngay lập tức.NHƯNG khi Nhu Nhi vừa cho một em vào miệng thì…không phải takoyaki ko ngon như vẻ ngoài của nó,mà là nó rất nóng,phỏng miệng chứ chẳng chơi đâu.Takoyaki nóng còn hơn khi ta ăn cá viên chiên lúc vừa mới vớt từ chảo lên .Hix,tình iu nào sau này đi ăn nhớ cẩn thận nhé!

Daifuku_Bánh  dày  đại  phúc: Daifukumochi (大福饼), hoặc Daifuku (大福) (nghĩa đen “đại may mắn”), là một bánh truyền thống của Nhật Bản bao gồm một lớp mỏng mochi ( bột nếp nhào với nước đường) nhồi với nhân ngọt, phổ biến nhất Ankō (đậu đỏ luộc rồi nghiền với đường) thường là đậu azuki.

 

“Đại phúc” nhân đậu đen

 

hình lát cắt nè!

Còn đây là nhân đậu đỏ

Hôm nay đến đây thôi,hôm khác ta lại post tiếp

Bonus cú chót:

Bánh ngắm trăng phong cách Nhật Bản

Và dù sao cũng không thể thiếu bánh trung thu truyền thống người Việt, đặc biệt tặng cho fan pé Mon Ú .

Trung thu vui vẻ!Tạm biệt mọi người!

BỐI LẶC GIA LẠC TÌNH_CHƯƠNG 6_cHƯƠNG MÀ MỌI NGƯỜI MONG ĐỢI ĐàTỚI!


BỐI LẶC GIA LẠC TÌNH

Tác giả: Tứ Nguyệt

Thể loại: Cổ đại, sủng, HE

Độ dài: 10 chương

Warning: 18+

Nguồn convert:Bí mật hoa viên

Editor: Nhu Nhi

nguồn bản edit: nguyetbangcac.wordpress.com

hic !Cứ  coi đây là  anh Diệu Nhật và  anh Công Chính đi nha mọi người

chương thứ sáu

Thiên Nhi sửng sốt một chút.

 “không được?”

Diệu Nhật đột nhiên kéo tay nàng đưa đến tiết khố của hắn, nàng xấu hổ đến muốn súc rút tay lại, nhưng bị hắn cứng rắn giữ chặt.

“ ngươi muốn làm gì?”

“ ta hôm nay có thể tạm thời không cùng nàng viên phòng, nhưng nàng phải giúp ta giải quyết.”

“ giải quyết?!”

“ Phải, chính là dùng miệng và tay của nàng.”

“ ta không muốn, kì lắm.” nàng nói xong liền muốn đào tẩu, lại bị hắn một phen bắt trở về.

“nàng có làm hay không? Ta vẫn có thể chiếm lấy nàng , đến lúc đó cho dù chân nàng bĩ gãy , cũng ngăn cản không được ta, nàng biết tính cách của ta mà.” Hắn cố ý uy hiếp nàng, nhìn thấy hai má của nàng khi đỏ khi trắng, cảm thấy thật sự thú vị .

“ nếu nàng có thể giúp ta giải tỏa dục vọng trong vòng nửa nén nhang, ta sẽ bỏ qua cho nàng.”

Thật sao? Như vậy thì tốt quá, bởi vì “tiểu đệ đệ” của hắn lớn như vậy, nàng rất sợ nha! Nếu để hắn đâm vào trong thân ……

Vậy nàng thà giúp hắn giải tỏa , dù sao lần trước chẳng phải nàng chỉ cần nắm chặt, hắn liền phát tiết , vậy thì thực đơn giản .(Nhu Nhi:ôi,sự ngây thơ có thể giết chết một con ruồi)

Được, nàng quyết định ra ứng chiến.

“nhưng mà ta không biết phải làm như thế nào.”

“ trước tiên  giúp ta cởi quần ra.” hắn mệnh lệnh.

Đây là lần đầu hắn làm chỉ đạo viên, lúc trước nữ nhân cùng hắn lên giường không có ai là xử nữ, tất cả bọn họ đều có công phu trên giường rất cao siêu .

Nhưng hắn thích biểu hiện không có kinh nghiệm cùng bối rối của nàng, càng thích nàng trừ bỏ hắn ra chưa có nam nhân khác chạm qua.

Hắn cũng không biết tại sao mình lại như thế, bất quá hắn tin tưởng vì nàng hắn mới có suy nghĩ như thế.

“Tự ngươi cởi đi…” kháng nghị của nàng vừa tới cửa miệng liền nuốt trở lại, bởi vì đối phương bắn ra ánh mắt hung ác.

 “mau một chút, đừng ép ta tự mình động thủ.”

Ngay  lúc hắn nghĩ nàng sẽ phản kháng lại thì hắn nhìn thấy nàng xấu hổ đỏ mặt quỳ gối trước mặt, giúp hắn cởi tiết khố, phân thân đang trướng sưng được giải phóng ngạo nghễ trước mặt nàng.

“Á!” Thiên Nhi vừa nhìn thấy, vẫn nhịn không được khẽ kêu lên một tiếng.

Đáng sợ như vậy sao? Diệu Nhật dở khóc dở cười.

“tiếp tục đi.” hắn cường thế áp đặt nàng khiến hắn khoái cảm, vô tình ra lệnh.

  “Rồi sao nữa?”nàng nạp nạp hỏi lại.

 “Tiểu Kim Liên, có thích ăn hồ lô ngào đường không?”

Nàng nâng khuôn mặt đỏ ửng nhìn hắn. “Thích a!”

“Giống như ăn kẹo vậy, liếm đi!” hắn vừa nói, trong não liền hiện ra một cảnh tượng mê người, cảm thấy phân thân càng thêm căng cứng.

Nàng có chút kinh ngạc nhìn hắn, trong lòng có chút chần chờ.

Cái…cái kia lớn như vậy, nàng sẽ ăn không hết a……(Nhu Nhi:=.=)

“mau lên nào, nếu không ta liền …” hắn còn chưa nói xong, liền cảm thấy một bàn tay non mềm nhỏ bé cầm lấy “tiểu đệ đệ” của hắn.

Tay nàng nhỏ bé xúc cảm thật tốt, hắn phải cố nén dục vọng của mình, mới không phát tiết khi nàng vừa chạm vào hắn .

Nàng cắn nhẹ môi dưới, hai bàn tay bắt đầu không ngừng vuốt ve phân thân lửa nóng của hắn, mà nàng cũng phát hiện sau khi nàng sờ một chút thì phân thân trong tay nàng hình như lại lớn hơn một chút.

Nhìn biểu tình xấu hổ muốn chết trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng, trong ánh mắt lại toát ra quang mang kiên cường bất khuất, trong lòng hắn sung mãn hưng phấn khoái cảm vô cùng.

Đây là bước đầu tiên chinh phục nàng của hắn.

 “Dùng miệng của nàng.” Hắn vừa ra lệnh thì Thiên Nhi đã trừng to mắt kinh ngạc.

Nàng đỏ mặt nói: “nhưng ta chưa từng làm qua chuyện đó.”

Hắn trừng mắt nhìn nàng liếc một cái, hại nàng phải vội vàng mở cái miệng anh đào nhỏ của mình hàm trụ phân thân của hắn.

Lúc nàng dùng đầu lưỡi phấn hồng sắc nhẹ nhàng liếm hắn, hắn cảm thấy một trận khoái cảm cường liệt xông thẳng đến não bộ, thần kinh toàn thân giống như bị tê liệt đi.

Trời ạ! Nàng thật là dùng phương pháp liếm hồ lô ngào đường để liếm lộng bốn phía phân thân của hắn, kỹ thuật ngây ngô nhưng lại tuyệt hơn tất cả những danh kỹ trong kinh thành.

Nhưng …… nhìn thấy phấn lưỡi nho nhỏ liếm lộng hắn, hắn phát hiện tình cảnh tiêu hồn như vậy càng làm hắn không khống chế được chính mình.

“ta làm như vậy có đúng không?” Hắn giống như rất thống khổ nha? Nàng lại không có cắn hắn, sao hắn lại bị đau?

 “dùng miệng nàng ngậm nó đi!” Hắn cắn chặt răng thốt ra một câu.

Hắn không cần quan tâm của nàng, hắn chỉ biết là hắn hiện tại cần nàng tiếp tục thỏa mãn hắn.

 “Ưm!”  Nàng đành phải lại mở cái miệng nhỏ, miễn cưỡng đưa phân thân của hắn vào trong miệng.

“rồi mới dùng đầu lưỡi liếm, hút……” (Nhu Nhi: hu hu!ta không edit nữa đâu!cắt luôn cảnh này đi!*giãy đành đạch*)

Hắn không ngừng chỉ đạo nàng, lại nhịn không được dựa vào đầu giường, nhắm hai mắt hưởng thụ cảm giác khoái hoạt mà cái miệng nhỏ của nàng mang lại cho hắn.

Thiên Nhi ngây thơ tưởng rằng chỉ cần hắn phát tiết , sẽ thật sự bỏ qua cho nàng. Thế là nàng vừa chịu đựng khoái cảm cường liệt từ thân mình truyền tới, vừa dùng sức đùa giỡn lửa nóng của hắn, mặc dù cái miệng anh đào nhỏ của nàng căn bản là không cách nào dung hạ toàn bộ của hắn, nhưng nàng vẫn không ngừng dùng hai bàn tay bao phủ lấy tiểu đệ đệ của hắn.

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, phân thân trong miệng nàng càng lúc càng nóng, cũng càng lúc càng lớn, Diệu Nhật đắc ý cười thầm, đối với kinh nghiệm phong phú,vô số như hắn mà nói, chỉ trong nửa nén nhang thì hắn nắm chắc mình sẽ không phát tiết, xem ra tiểu thê tử thiên chân ngốc nghếch của hắn lát nữa sẽ thua rồi .

Cảm nhận được hắn thở dốc tăng thêm dồn dập, nàng cũng cảm nhận được khát vọng của bản thân đối với hắn.

Nàng chưa từng nghĩ qua có một ngày mình sẽ giống như hiện tại cùng một nam nhân làm chuyện này, nhưng mà cho tới bây giờ, nàng phát hiện cùng hắn làm chuyện này…… cũng không tệ.

 “ân……”  từ cổ họng hắn dật ra một tiếng gầm nhẹ thư sướng, hai bàn tay nhịn không được ấn đầu của nàng, cử động mông khiến tốc độ trừu đưa nhanh hơn.

Hắn mỗi một lần động đều đâm phân thân thật sâu vào cổ họng nàng, làm nàng có chút khó chịu, nhưng lại không cách nào kháng cự tay hắn, chỉ có thể tùy ý hắn ấn đầu của nàng khiến phân thân của hắn ở trong cái miệng anh đào nhỏ của nàng tiến tiến ra ra.

 “ngô…… Ngô……” Nàng nhịn không được phát ra tiếng thở dốc thích thú, cảm thụ hắn ở trong miệng mình vừa nóng rực lại thô to run rẩy.

“nàng đúng là muốn lấy mạng ta.” hắn thở dốc nói, phập phồng dồn dập trong ngực giống như đang leo lên núi cao. “thật sự là thoải mái.”

Tay hắn không ngừng sờ tóc tơ thơm tho của nàng, hưởng thụ nàng vuốt ve phân thân, kỹ xảo ngây ngốc nhưng lại làm người ta khoái cảm lạ kì.

Khuôn mặt tuấn mỹ có kích tình hoan du, ở dưới ánh nến càng lộ ra gợi cảm mê người.

Thiên Nhi cũng vong tình trầm mê trong thế giới tình dục, trên khuôn mặt mĩ lệ phiếm một chút sắc Mân Côi hồng vựng.

Trong đôi mắt cũng xuất hiện quang mang sương mù, cảm thấy toàn thân cường liệt khát vọng hắn, bởi vì nàng cảm thấy trong tiểu huyệt mình có một cỗ ướt át chảy xuống đùi của nàng, thấm ướt nệm giường.

Hai người gần như đã quên thế giới bên ngoài, trong mắt chỉ có đối phương, khát vọng chỉ có đối phương. Ngay tại giây phút vong tình ……

“nửa nén nhang hết rồi, nàng thua !” hắn hướng Thiên Nhi thốt ra tuyên ngôn thắng lợi.

“không thể nào!” nàng sắc mặt tái nhợt nhìn hắn, cái miệng nhỏ cùng hai bàn tay lại dùng lực vuốt ve hôn lấy tiểu huynh đệ của hắn, hy vọng có thể mau khiến hắn phát tiết .

“được rồi! Cho nàng thêm nửa nén nhang nữa!” hắn khoan hồng độ lượng nói.

Vì bảo trụ thân mình, Thiên Nhi cũng cố gắng hết sức , nàng hấp càng mạnh, tay cũng vuốt ve mạnh hơn, đầu lưỡi theo hắn chỉ điểm không ngừng di chuyển khắp phân thân của hắn.

Từng trận từng trận làm toàn thân hắn phát ra khoái cảm từ đầu truyền ra toàn thân, hắn thoải mái thẳng suyễn khí.

 “Sâu thêm chút nữa, dùng sức chút nữa, ta cũng sắp phát tiết rồi .” Nói là nói như vậy, nhưng hắn càng thêm cầm giữ mình, không để mình phát tiết .

 “thời gian đến rồi!”

 “chờ một chút…… A……”

Ngay tại lúc này, cả người nàng bị hắn xấp xỉ thô bạo đẩy ngã ở trên giường, khi nàng chưa kịp phản ứng, hắn tách đùi ngọc của nàng ra, lấy ngón tay nhẹ nhàng mở hai cánh hoa, đầu ngón tay dính đầy ái dịch , đùa bỡn nơi riêng tư của nàng, khiến nàng toàn thân vô lực run rẩy.

 “không chờ nữa, thời gian đến rồi, Tiểu Kim Liên của ta.” hắn tà khí vuốt ve đóa hoa ướt át.

 “Buông ta ra…… Ngươi không thể như vậy, ngươi nói không giữ lời……” Thiên Nhi sợ hãi hắn không chút nào khống chế dục niệm, cảm thấy mình giống như sắp bị hắn ăn đi.(Nhu Nhi:híc,đó là suy nghĩ chính xác!Chúc mừng chị,hai người mau kết thúc đi,em chịu hết nổi òi!!!)

 “ta không có nha, là nàng không hoàn thành điều kiện đặt ra.” hắn bá đạo nói, ngón giữa thon dài xâm nhập u huyệt,không ngừng trừu đưa.

 “AAA! Ngươi rút ra đi, đau quá!” Thiên Nhi không khỏi hoa dung thất sắc, cảm nhận được tay hắn ra vào trong u huyệt, nhưng mà nam nhân đã bị dục vọng hoàn toàn khống chế đương nhiên sẽ không ngó ngàng tới phản đối của nàng, tiếp tục cử động.

Vốn dĩ nàng tưởng nàng sẽ bị hắn dùng ngón tay đầu giết chết, nhưng rất nhanh , đau đớn kinh ngạc đã chậm rãi biến mất, hạ thể vì dục vọng không chiếm được thỏa mãn mà đau đớn khổ muộn.

 “dừng tay…… Ngươi nói không giữ lời…… Ngươi nói người ta dùng miệng giúp ngươi giải quyết thì tốt rồi……” nàng cả người mềm nhuyễn tựa vào bên người hắn, cảm thấy nơi riêng tư bị  hắn trừu động không ngừng tiết ra ái dịch nóng bỏng ướt át mà nàng chưa từng có.

 “nhưng ta còn chưa phát tiết nha! Cho nên không tính, ta còn chưa có thỏa mãn.” hắn bá đạo trả lời làm nàng nghe vừa hận lại khí.

“ngươi…… Đại bại hoại…… A……”

Nhìn hai gò má nàng ửng đỏ, cái miệng phấn nộn nhỏ nhắn cũng phát ra kiều ngâm, nàng đã động tình , hắn gia tăng tốc độ trừu động ngón tay, đâm vào càng sâu, càng dùng sức, muốn nàng cảm nhận cao trào.

 “ân…… A…… Ngừng, ta từ bỏ!” Thiên Nhi cảm thấy mình sắp bị hòa tan , đóa hoa mẫn cảm vì hắn mỗi lần dùng lực ma sát mà sung huyết đau đớn nàng sắp không xong rồi,sắp chết rồi.

Hắn mải mê đùa giỡn thân mình mĩ lệ của nàng, hắn đưa thêm ngón trỏ vào trong dũng đạo, tiếp tục kích thích nàng.

 “AA…… Từ bỏ…… Van cầu ngươi…… Ta sắp thở không nổi rồi ……” nàng vong tình rên rỉ, cầu xin, nghĩ rằng hắn sẽ mưu sát nàng , dùng phương pháp làm người ta không cách nào kháng cự lại cường liệt như vậy mưu sát nàng.

“thực thoải mái đúng không?” ngón tay thon dài không ngừng ở tăng thêm cường độ vào ra, hắn dùng lực xâm nhập thật sâu, ma sát điểm mẫn cảm của đóa hoa, rồi mới rút ra thật nhanh.

“A!” nàng rốt cuộc chịu không nổi thét ra chói tai, rồi mới rơi vào vòng tay của hắn, cả người đầy ấp trước nay chưa có thỏa mãn, thật thoải mái, thật thoải mái……

“rất tuyệt đúng không?”

Nàng không có nói chuyện, cũng không cách nào nói chuyện, sự thật đúng là rất tuyệt.

“tốt lắm, giờ đổi phiên ta .”

 “cái gì?!” thân thể của nàng đột nhiên bị hắn ôm, vừa mới ở trên giường ổn định vị trí, khi nàng chưa kịp phản ứng, hai chân của nàng đã bị hắn tách ra, không chút nào giữ lại trình hiện ở trước mắt hắn.

 “ngươi không cho phép xem…… Dừng tay…… A……”

Không kịp rồi . Nam nhân đã nhẫn đến độ mồ hôi chảy ướt lưng phút chốc động thân, phân thân thật lớn chen vào huyệt đạo nhỏ hẹp.

  “Á! Đau quá!” trong nháy mắt cảm giác bị xé rách làm Thiên Nhi đau đến rơi nước mắt

Trời ạ! Thật sự đau quá! Nàng sắp té xỉu .

“nhẫn một chút, rất nhanh sẽ tốt rồi.”

 “ta nhịn không được , ngươi thả ta đi, ta sắp đau chết rồi.” nàng vốn sợ đau nên hạ thể bị đau đớn kịch liệt tra tấn khiến nàng khóc lóc van xin.

Hắn thậm chí còn chưa xuyên phá màng xử nữ của nàng đâu! Hơn nữa hiện tại không có khả năng ngừng lại , sẽ người chết đó .

Thiên Nhi thừa dịp hắn tâm nhuyễn, nhanh chóng đẩy hắn ra, rồi mới nghiêng ngả lảo đảo muốn hướng cửa chạy đi, nhưng không cẩn thận bị vấp phải quần áo dưới sàn, cả người sấp ngã vào trong quần áo. Nàng vùng vẫy suy nghĩ phải bò dậy, nhưng không nghĩ đến cái mông nho nhỏ , không công chính không hề phòng bị trình hiện ở trước mắt hắn……

Này căn bản chính là đang dẫn dụ người ta phạm tội mà!

Diệu Nhật không thể chần chừ, cầm thắt lưng thon của nàng, liền tư thế như vậy, từ phía sau động thân một cái.

Phân thân hung hăng chen vào hoa huyệt nhỏ hẹp, triệt để lấp đầy nàng.

“A……” Thiên Nhi phát ra thanh âm thê thảm, muốn vùng vẫy nhưng một biện pháp cũng không có, hơn nữa vừa động là đau, cho nên nàng căn bản là không dám động loạn. “trời ạ……” Diệu Nhật ngẩng đầu, phát ra rên rỉ thỏa mãn.

Cuối cùng hắn cũng đạt tới mục đích, bởi vì áp lực lâu lắm, đã đành phải vậy thương hương tiếc ngọc, hắn một tay bắt lấy cái mông của nàng, một tay nắm bộ ngực sữa dụ nhân của nàng, ở hạ thể đổ máu của nàng không ngừng trừu đưa, cảm giác khẩn trất tuyệt vời khiến hắn càng lúc càng hưng phấn.

 “đau quá…… Dừng lại ……” nàng bị nam nhân không lưu tình chiếm giữ, dũng đạo cương bị xé rách đau đớn không thôi.

Hắn dục vọng không có bởi vì đau khổ cầu xin của nàng mà ngừng lại, hoa kính kiều nhược kích thích hắn càng muốn xâm phạm nàng, hắn nhanh đu đưa thắt lưng, một lần lại một lần xâm nhập khiến hắn không thể tự kềm chế.

Lúc này hắn đã bị dục vọng khống chế, biến thành dâm thú đói khát, thầm nghĩ phải hung hăng chiếm giữ nữ nhân yếu ớt xinh đẹp trước mắt này.

Hắn cuồng liệt ở trên thân thể của nàng trừu đưa, làm nàng hoàn toàn không cách nào tự hỏi, chỉ có thể nhấc mông nhỏ tuyết trắng đón nhận  hùa theo sự xâm chiếm như dã thú của hắn, hy vọng hắn có thể sớm kết thúc.

Để cho nàng giảm bớt thống khổ lần đầu tiên, hắn di động ngón tay ấn áp nơi cả hai đang ái ân, vuốt ve run rẩy hoa thần, kích thích nàng phân bố ra càng nhiều ái dịch, giúp hắn có thể dễ dàng ra vào hoa kính.

 “Chân mở ra một chút.” Diệu Nhật nỉ non, thân dưới vẫn kéo dài đu đưa.

Hạ thể đau đớn làm Thiên Nhi chỉ có thể nghe theo hắn, mở chân lớn hơn, để hắn càng xâm nhập sâu thêm.

Thỏa mãn la hét một tiếng, hắn tuếp tục phấn lực tiến vào trong tra tấn nhân kiều khu, lần này lại không ôn nhu chút nào.

“A…… Không cần vào…… Không……” bị hắn thô bổng đâm đến tận cùng, nàng sợ chính mình sẽ chết mất.

Không đoái hoài đến sợ hãi của nàng, hắn vẫn trứ mê khiến kiên đĩnh đâm vào thật sâu huyệt đạo nhỏ hẹp đang bao lấy hắn.

“A…… Ân…… Trời ạ…… Hảo bổng……” nàng căn bản là không biết chính mình muốn nói cái gì, chỉ biết là nếu không như vậy, nàng sẽ bị kích tình cường liệt áp đến thở không nổi.

Nàng cần dựa vào rên rỉ thét chói tai đến phát tiết hỏa diễm cuồng thiêu cùng thư sướng trong cơ thể.

Hắn ôm lấy thắt lưng nhỏ bé của nàng, một lần lại một lần, một chút không biết mỏi mệt tiến vào rút ra, hai bàn tay hắn bao lấy hai quả tuyết lê, dùng đại lực vuốt ve.

Bị hai phía  kích thích tiêu hồn như vậy, nàng không biết đã đạt tới bao nhiêu lần cao trào, ban đầu kiều ngâm cũng chậm chậm hóa thành vô lực mà mềm mại đáng yêu thở dốc.

Thấy nàng vô lục nhắm mắt, môi hồng khẽ sưng, tóc tơ tán loạn càng làm hắn muốn hung hăng chiếm lấy nàng.

Tâm lí cho biết nàng không thể như vậy, nhưng thân thể của nàng lại phản bội nàng, nàng không nhận ra chính mình.

Nhưng khi hắn một lần lại một lần chiếm lấy thân mình kiều nhỏ của nàng, nàng lại có một khoái cảm chinh phục.

 “không cần…… Không thể…… Dừng lại đi……” nàng vô lực lắc đầu, nhưng thân mình bị hắn cường liệt tấn công mà hoảng động, làm nàng phải ôm thật chặt hắn mới không đến nỗi rồi ngã xuống đất.

Ngay tại lúc nàng không biết trận triền miên này sẽ kéo dài bao lâu liền nghe hắn phát ra một tiếng gầm nhẹ, rồi mới cầm thắt lưng của nàng trừu đưa ngày càng nhanh.

Nàng biết hắn sắp cao trào !

 “Đừng bắn vào bên trong, hôm nay không an toàn……” nàng kinh hoảng kêu ý muốn ngăn cản, nhưng lại nhìn thấy trong mắt hắn một chút quang mang tà ác.

 “không an toàn sao?” hắn ác ý hỏi.

“Đừng!”

Giây tiếp theo, nàng liền cảm thấy thân mình hắn run rẩy, rồi như là cố ý đưa đỉnh phân thân vào nơi sâu nhất trong nàng, để mầm móng nóng bỏng của hắn lấp đầy bên trong nàng.

“AAA!……”

Cuối cùng, hắn ở một lần cuối cùng tận toàn lực tiến vào, giải phóng mầm móng nóng bỏng vào sâu trong nàng, rồi mới ngã lên người của Thiên Nhi, có cảm giác thỏa mãn trước nay chưa từng có.

Hắn cúi đầu ngắm nhìn thiên hạ trong lòng, thập phần ghen tị nàng cư nhiên có thể ngủ say như thế, giống như vừa rồi không có gì xảy ra.

Mặc dù nữ nhân này luôn tự ảo tưởng sức khỏe nàng không tốt, thân mình cũng không tốt, nhưng hắn biết, nữ nhân có thể đón nhận hắn cuồng liệt nhiệt tình như thế, thân thể làm sao mà không tốt! Hắn căn bản không tin.

“Ưm!”

Nhân nhi trên giường phát ra một tiếng ngâm kỳ quái, rồi lại trở mình, tay nàng không chút khách khí đặt ở trên bụng hắn, đùi ngọc chen vào khóa giữa hai chân hắn……

Nữ nhân này tư thế ngủ thực không tốt đâu! Diệu Nhật nghĩ như thế. Bất quá nữ nhân này thật là trời sinh cho hắn, thân thể của nàng ấm áp, nhu nhuyễn, ngọt ngào, hai người lần đầu tiên lại có thể phối hợp hoàn mỹ như thế, thật sự là làm người ta không cách nào tin tưởng.

Vẫn chưa từng thẳng thắn thừa nhận cuộc hôn nhân này, bởi vì phụng chỉ thành hôn căn bản là vô nhân đạo, không nói việc để ý chuyện tình, cho nên hắn vẫn kiên trì lập trường phản đối, kháng cự, trốn tránh.

Nhưng hôm nay căn bản không ai áp bức hắn, lấy đao, lấy kiếm để lên cổ hắn, hắn liền tự mình tự động tự phát cùng tân nương tử viên phòng …… Ai! Nói ra thật đúng là lúng túng.

Cái tên Công Chính kia nhất định sẽ nói đây đúng là chuyện lạ .

Nhưng, thật sự mà nói, ngay lúc này, hắn ôm nàng vào lòng, trong tim có một cảm giác hạnh phúc thỏa mãn trước nay chưa từng có.

Hắn nghĩ rằng, có thê tử cũng là một điều thú vị.

Hết chương 6

Lời editor:Các nàng ở lại vui vẻ!Ta “thăng” đây!Sao lúc đọc bản raw mình thấy không sao mà khi edit mình thấy chóng mặt quớ!Tính cắt hết chương này lun đó,nhưng vì các bạn đọc chờ mong nên phải làm !Ta sẽ cố gắng edit cho hết khi ta có thời gian nhé!Cám ơn các tình yêu đã ủng hộ!

 

 

vui vui ảnh đẹp 12 cung hoàng đạo


trong khi chờ chap mới của Nhu Nhi,xin các tình yêu chiêm ngưỡng hình ảnh cực đáng iu của 12 cung hoàng đạo nha

NGUỒN MẬT NGỮ 12 CHÒM SAO

SEXY QUỚ ĐI !CƠ MÀ ĐẸP NHỈ?CUNG CỦA TA NHÌN DỊU DÀNG GHÊ!

(CÁM ƠN TIỂU SẮC NỮ MỤI IU ĐÃ CÓ CÔNG ĐI SƯU TẦM)

TA SẼ CỐ GẮNG HOÀN THÀNH BÀI TẬP GIỮA KHÓA TRÊN TRƯỜNG ĐỂ CÓ THỜI GIAN NGỒI EDIT TRUYỆN POST LÊN CHO MỌI NGƯỜI!BYE BYE MỌI NGƯỜI!CHÚC BUỔI TỐI VUI VẺ!

dành cho tình iu thích suju


Oa oa!Lâu này không ghé về nhà!Nay về nhà thì phải bắt đầu ngồi edit lại,số ta là số con chí,chương H của bối lặc gia cùng 3 chương cuối truyện phúc tinh nằm trong cái usb bị thằng vô lương tâm nào nó chôm mất rồi!Tiếc cái usb thì ít,tức mình phải ngồi làm lại là chủ yếu! Mai ta đi hội sách rinh Hoa Tư Dẫn về nhà nên chủ nhật ta sẽ post tiếp chương 7 phúc tinh (vái trời chủ nhật tuần này đừng cúp điện)

giờ giải trí đỡ với cái này nha! 12 cung hoàng đạo theo phong cách suju !

 

Cung Ma Kết

Cung Bảo Bình

cung Song Ngư

Cung Bạch Dương

Cung Kim Ngưu

Cung Song Tử

Cung Cự Giải

Cung Sư Tử

Cung Xử Nữ

Cung Thiên Bình

Cung Thiên Yết (ka ka ka!Cung của ta là hình anh Hee Chul nha!)

Cung Nhân Mã

PHÚC TINH HẠ ĐƯỜNG THÊ_chương 6.2


 

PHÚC TINH HẠ ĐƯỜNG THÊ

TÁC GIẢ: MỄ NHẠC

NGUỒN: MEOCONLUNAR (TÀNG THƯ VIỆN)

NGUỒN EDIT: NGUYETBANGCAC.WORDPRESS.COM

EDITOR: NHU NHI

*****************************************************

“ Chị Duy Hân, giữa trưa A Kiệt tới tìm chị, có phải muốn hẹn chị buổi tối đi xem hội đèn lồng hay không?”

Buổi chiều, khi Duy Hân đứng ở trong quầy nghiên cứu đồ uống mới, Tiểu Kiều đứng kế bên hỏi như vậy, cô thực kinh ngạc.

“ làm sao em biết?”

“Bởi vì hôm nay là Thất Tịch, chùa ở trấn trên mở hội tình nhân ra cho nam nữ chưa kết hôn treo đèn lồng đem nguyện vọng của mình treo lên cao cao, chờ mong nguyệt lão có thể thấy, sau đó sớm một chút vì họ mai mối, để cho mình nhanh kết hôn một chút, hoặc là một nửa của bản thân sớm ngày xuất hiện.”

“Thật không? Chị không biết hội đèn lồng mà A Kiệt nói có phải nơi đó hay không, bất quá nghe qua khá thú vị.” Từng địa phương đều có từng phong tục đặc sắc riêng.

“Nhưng mà, chị tuyệt đối không được ăn kẹo bông gòn nha!” Tiểu Kiều đặc biệt dặn dò.

“Kẹo bông gòn?”

“Ưm, miếu thờ vào khoảng tám giờ tối sẽ phát kẹo bông gòn, đó không phải là kẹo bông gòn bình thường, là kẹo bông gòn của nguyệt lão, chỉ cần đem kẹo này cho người trong lòng ăn, hai người sẽ trở thành người yêu, mà tình nhân cùng nhau ăn kẹo, sẽ kết làm vợ chồng.”

“Thật hay giả vậy?” Hạ Duy Hân có chút giật mình, lại cảm thấy bất khả tư nghị. Cô nhớ rõ có một lần đi viếng miếu, miếu cũng đang phát kẹo, kẹo kia là kẹo phát tài.

“Năm em hai mươi tuổi cũng cùng bạn trai đi miếu tình nhân, sau đó cùng nhau ăn kẹo, nửa năm sau bọn em liền kết hôn.” Cô là ví dụ chứng minh cụ thể nhất.

“Nhưng không phải bởi vì em có đứa nhỏ, cho nên mới kết hôn sao?” Hạ Duy Hân nghi ngờ. Tiểu Kiều rất thẳng thắn, cũng không có giấu diếm chuyện mình lúc trước là trước lên xe sau mua vé bổ sung.(Nhu Nhi:ý là chị ăn cơm trước kẻng đó mà)

“Nhưng bọn em xác thực có ăn kẹo bông gòn mà.”

Tuy nói cô không tin tưởng, nhưng Tiểu Kiều nói lời thề son sắt, cô liền gật đầu nhận lời, làm cho Tiểu Kiều an tâm.“Chị biết rồi, chị sẽ không ăn kẹo bông gòn.”

“Chị không thể ăn kẹo A Kiệt đưa, nhưng nếu chị cùng Trình tiên sinh đi hội, chị có thể lấy kẹo cho anh ấy ăn, như vậy hai người rất nhanh sẽ hợp lại.”

Hạ Duy Hân nghe xong cười khổ không thôi.“Bọn chị không có muốn hợp lại.”

“Nhưng Trình tiên sinh không phải nói, anh ấy vì theo đuổi chị mới đến nơi này tĩnh dưỡng sao?” Khi Trình tiên sinh nói lời này cô đang đứng ngay tại quầy, đương nhiên nghe được rõ ràng.

“Hắn là vì không muốn bị Vương tiểu thư theo đuổi cho nên mới nói như vậy.” Tiểu Kiều như thế nào lại tin vào lời nói như vậy.

“Nhưng em cảm thấy Trình tiên sinh thật lòng mà. Chị không thấy anh ấy cười với chị có bao nhiêu ôn nhu, anh ấy còn hôn tay chị không phải sao?” Tiểu Kiều biểu tình một bộ người từng trải, luôn dặn dò cô mãi: “Nhớ kỹ, ăn kẹo là chấp nhận duyên nguyệt lão se cho mình,cẩn thận suy nghĩ, chị nhớ chưa?”(Nhu Nhi:Nhân vật như chị Tiểu Kiều và chị Triệu Nhu siêu siêu dễ thương)

Hạ Duy Hân lại cười khổ, không trách Tiểu Kiều hiểu lầm, ngay cả cô nghe xong lập tức cũng hiểu lầm không phải sao?

“Tóm lại chị sẽ không ăn kẹo , em yên tâm, cũng cám ơn em đã nói cho chị biết chuyện này.” Cô sẽ không ăn kẹo A Kiệt đưa, mà Trình Triệu Thạc…… cũng không có khả năng đưa kẹo cho cô đi.

Vương Tư Hàm đứng ở lầu hai đang muốn xuống lầu bỗng ánh mắt toàn bộ tỏa sáng lên, nguyên bản nàng muốn hỏi thăm gần nhà trọ có chỗ thăm quan đặc biệt nào không, không nghĩ tới lại nghe được chuyện thú vị như vậy, nàng nhất định phải nghĩ ra biện pháp làm cho học trưởng đi miếu tình nhân, ăn kẹo se duyên!

Buổi tối, khi A Kiệt lái xe tới đón Hạ Duy Hân, Vương Tư Hàm cùng Trình Triệu Thạc cũng chuẩn bị muốn ra ngoài.

“Triệu Thạc, anh cùng Vương tiểu thư muốn đi ra ngoài?”

Vương Tư Hàm ôm lấy tay Trình Triệu Thạc nói:“Chúng tôi muốn đi miếu tình nhân xem hội đèn lồng.”

Cái gì? Triệu Thạc cùng Vương tiểu thư cũng muốn đi miếu tình nhân xem hội đèn lồng? Hạ Duy Hân thực kinh ngạc, bởi vì cô không có nghe hắn nói qua.

“Nhưng Triệu Thạc, chân của anh…”

“Không sao.” Trình Triệu Thạc mày rậm vi ninh, trầm giọng trả lời.

Gì đây? Hắn đang tức giận sao? Ngữ khí nghe qua là lạ.

Có nên nói với hắn chuyện kẹo bông gòn hay không? Muốn hắn cẩn thận đừng ăn kẹo Vương tiểu thư cho hắn ……

Hạ Duy Hân đột nhiên ngẩn ra. Cô đang lo lắng cái gì? Lo lắng vạn nhất Triệu Thạc ăn kẹo của Vương tiểu thư, hai người bọn họ sẽ ở cùng nhau?

Hay là ở sợ hãi mất đi hắn? Không muốn hắn có bạn gái mới sao?

Nhưng bọn họ đã ly hôn, không còn quan hệ gì, cho dù hắn có bạn gái mới, cô cũng không có tư cách ngăn cản không phải sao? Huống hồ ngoại hình Vương tiểu thư cùng Tiết Ngải Kì có điểm giống, các nàng đều thật sự xinh đẹp lại gợi cảm……

“Hạ tiểu thư, cô cùng trạch nam tiên sinh của cô đi hướng của hai người, tôi cùng học trưởng  đi đường của chúng tôi.” Tuy rằng mục đích giống nhau, nhưng nàng tuyệt không muốn cùng bọn họ đi chung đường, nàng tính cướp được kẹo liền lập tức đút cho học trưởng ăn, hắc hắc hắc.(Nhu Nhi:ta buồn nôn!Ghét nam 9 với con mụ này!)

“Cô cười y như phù thủy.” A Kiệt nhìn, nói ra cảm thụ bản thân.(Nhu Nhi: (>0<)b!)

Vương Tư Hàm trừng hắn liếc mắt một cái.“Ai cần anh lo!”

“Tôi sợ bị thương mắt.”

“Trạch nam thối! Học trưởng, chúng ta đừng để ý đến bọn họ, chúng ta đi miếu tình nhân.” Nói xong, Vương Tư Hàm lôi kéo hắn bước đi.

“Duy Hân, chúng ta cũng lên xe.”

Hạ Duy Hân nhìn Trình Triệu Thạc cùng Vương Tư Hàm một lúc mới ngồi trên xe vận tải của A Kiệt, sau đó thấy xe thể thao màu đỏ rời đi.

“Người đàn bà kia làm sao có thể cùng chồng trước của Duy Hân cùng đi miếu tình nhân? Chẳng lẽ cô ta biết chuyện kẹo bông gòn?” A Kiệt thì thào tự nói.

“A Kiệt, anh đang nói cái gì?”

Hắn hướng Hạ Duy Hân cười.“Đâu có, không có việc gì, chúng ta đi.”

Tiểu Kiều cùng dì phòng bếp hướng bọn họ nói tạm biệt.

“Cháu cảm thấy bọn họ đi sai cặp rồi,nên là chị Duy hân đi cùng Trình tiên sinh mới đúng.” Tiểu Kiều phát biểu ý nghĩ của mình.

“Dì cũng cảm thấy như vậy.”

“Hy vọng bọn họ ăn đúng kẹo nhân duyên của mình.”

Buổi tối gần tám giờ, Hạ Duy Hân cùng A Kiệt đi tới miếu tình nhân, người đi hội đông đúc, hơn nữa không hề thiếu bán hàng rong, cảm giác rất giống hội chùa bình thường.

Cô ngẩng đầu nhìn trước miếu tình nhân treo đèn lồng cao cao, số lượng đèn lồng so với cô tưởng tượng còn nhiều hơn. Có nhiều người đến cầu nhân duyên như vậy sao?

Nói thực ra, nếu không phải có A Kiệt ở bên cạnh, cô thật muốn mua một cái treo lên, nhưng mà cô muốn ước cái gì? Cô hy vọng có thể cùng Trình Triệu Thạc cùng một chỗ, đây là cảm giác nội tâm chân thật của cô.

“Học trưởng, người nhiều quá, cẩn thận một chút.”

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Hạ Duy Hân quay đầu, đúng là Vương Tư Hàm cùng Trình Triệu Thạc. Thấy hắn chống nạng, cô nhịn không được cảm thấy lo lắng, người nhiều như vậy, vạn nhất hắn bị đẩy ngã rồi lại bị thương thì làm sao bây giờ?

Lúc này Trình Triệu Thạc cũng nhìn về phía cô, tầm mắt hai người giao nhau, ánh mắt không rời được.

“Trạch nam tiên sinh, người ở đây đã quá nhiều, anh cùng Hạ Duy Hân không cần chắn ở phía trước, chúng tôi muốn lên phía trước lấy kẹo bông gòn.” Vương Tư Hàm hét lên.

“Cô cũng biết chuyện kẹo bông gòn?” A Kiệt thực kinh ngạc nàng biết chuyện này.

“Đùa hoài, thiên hạ không có chuyện gì  bổn tiểu thư không biết.” Nàng phục phịch phục phịch nghênh mặt.

“Tôi tưởng cô rất ngốc chứ.” A Kiệt thật sự cảm thấy nàng vừa điên lại vừa ngu ngốc.

“Anh nói cái gì?”

Lúc này phía trước một trận xôn xao, nguyệt lão đi ra, ôm trước ngực một rương kẹo bông gòn, bàn tay to vung lên, bắt đầu phát kẹo, chỉ thấy mọi người lao lên phía trước tranh đoạt.

“Học trưởng, phía trước rất loạn, anh trước tiên ở nơi này chờ em, em đi giành kẹo bông gòn.”

“Duy Hân, em ở nơi này chờ anh.”

Vương Tư Hàm cùng A Kiệt nói xong liền song song đi về phía trước.

Người trước mặt tranh đoạt, nguyệt lão vung tay, kẹo bay ra khắp nơi. Hạ Duy Hân kinh ngạc cũng muốn xòe tay ra đón lấy, nhưng không bắt được, sau đó cô thấy Trình Triệu Thạc bên cạnh thiếu chút nữa té ngã, lập tức tiến lên đỡ lấy hắn, đoán rằng hắn đứng lâu quá nên chân không thoải mái.

Ngay lúc cô đỡ lấy hắn, nam nhân thuận thế giữ chặt cô, đem cô kéo đến địa phương ít người, cúi đầu hôn cô.

Hạ Duy Hân bị hôn bất thình lình khiến cô bị dọa choáng váng, hơn nữa hắn dùng lực hôn, cô cảm giác môi có điểm đau. Hắn tức giận sao?

Trình Triệu Thạc xác thực đang tức giận, bởi vì cô cư nhiên cùng A Kiệt đi miếu tình nhân, việc này làm cho hắn cảm thấy chán nản.

Buổi chiều khi Vương Tư Hàm mời hắn buổi tối đến miếu tình nhân, hắn vốn muốn cự tuyệt, nhưng nghe nàng nói A Kiệt cùng Duy Hân cũng đi, hắn lập tức đáp ứng, sau đó hắn nghe Vương Tư Hàm vui vẻ nói muốn đi ăn kẹo bông gòn, làm cho hắn thực hoang mang, bởi vậy đến phòng bếp hỏi riêng dì làm bếp, mới biết được truyền thuyết kẹo ngọt se duyên.

“Học trưởng đâu? Học trưởng như thế nào không thấy?”

Ở chỗ âm u, Trình Triệu Thạc nghe được thanh âm của Vương Tư Hàm, hắn lôi kéo Hạ Duy Hân đến góc tối của miếu thờ, mà Hạ Duy Hân tựa vào trên người hắn, tâm tình thực khẩn trương.

“Duy Hân đâu rồi?” Lúc này A Kiệt cũng cướp được kẹo đã trở lại.

“Học trưởng không thấy, nhất định là Hạ Duy Hân mang anh ấy đi, thật sự là tức chết đi được! Trạch nam, tại sao anh không canh chừng Hạ Duy Hân hả?”

“Tôi cũng đi tranh kẹo, làm sao mà biết sẽ như vậy.” A Kiệt mạc danh kỳ diệu bị mắng.“Có thể là chân Trình tiên sinh không thoải mái, cho nên Duy Hân đưa hắn trở về, cô không nên mang người bị thương chân đến nơi này.”

“Nhưng tôi rõ ràng muốn anh ấy chờ ở chỗ này, hiện tại tôi đoạt nhiều kẹo như vậy cho ai ăn đây?”

“Tôi làm sao mà biết, đừng cho tôi ăn là tốt rồi.”

“Hừ! Cho dù anh muốn ăn, tôi cũng không cho.”

Ở góc miếu thờ, Hạ Duy Hân nhìn A Kiệt cùng Vương Tư Hàm cãi nhau chí chóe, lo lắng nói: “Bọn họ đang tìm chúng ta, có lẽ chúng ta nên trở về.”

Không có nghe hắn trả lời, cô buồn bực ngẩng đầu, phát hiện hắn đang ăn kẹo bông gòn, không khỏi kinh ngạc.“Anh vừa rồi bắt được kẹo bông gòn?” Khó trách hắn thiếu chút nữa té ngã, hóa ra là vì bắt kẹo này.

Trình Triệu Thạc cúi đầu, động tác thực rõ ràng, muốn cô ăn phân nửa kẹo còn lại.

Biết ý tứ của hắn là một chuyện, nhưng muốn cô làm lại là một chuyện khác. Cô cảm thấy tim mình đập cấp tốc nhanh, cho dù hít sâu cũng vẫn thực khẩn trương.

Sau đó, cô thấy mặt hắn đen sì, hóa ra hắn còn đang tức giận.

Bốn mắt giao tiếp, Hạ Duy Hân rốt cục lấy hết dũng khí nhướng lên đi cắn kẹo bông gòn bên miệng hắn, đôi môi chạm vào môi hắn, kẹo bông gòn bị mỗi người ăn một nửa.

Mặc dù thẹn thùng  nhưng cô thật cao hứng hắn đem kẹo cho ăn, như vậy hắn cũng biết kẹo này đại biểu ý nghĩa sao? Hạ Duy Hân ăn kẹo, tim đập thật nhanh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.

“Chừa cho anh một chút chứ.” Trình Triệu Thạc xoay mình nâng mặt của cô lên, lại cúi đầu hôn môi cô.

So với nụ hôn tràn đầy tức giận bá đạo mới nãy, lúc này nụ hôn ôn nhu thâm tình hơn, hơn nữa hắn thật sự cướp lấy kẹo trong miệng nàng mà ăn, kẹo đó cô ăn rồi mà, nghĩ vậy, nàng đỏ bừng mặt.

“Anh……”

“Thật ngọt.” Trình Triệu Thạc hai mắt nhìn chằm chằm môi đỏ mọng của cô.

“Sao anh lại đem kẹo cho em ăn?” Tuy rằng đoán được nguyên nhân, cô vẫn muốn nghe hắn chính miệng nói ra, chứng minh ý nghĩa phi phàm của kẹo này.

“Không phải em đã biết sao?”

“Biết cái gì cơ?”

“Bởi vì anh muốn em quay về với anh.”

Nghe được hắn nói lại lần nữa, Hạ Duy Hân kinh ngạc mở to mắt. Hắn nói thật?

“Như thế nào, không tin lời nói của anh sao?” Thấy cô lộ ra biểu tình khiếp sợ, Trình Triệu Thạc thâm tình nhẹ vỗ về mặt của cô.

“Duy Hân, anh yêu em.”

Nhìn đến vẻ mặt nàng giật mình hơn, ánh mắt trương lớn hơn nữa, Trình Triệu Thạc trực tiếp dùng hành động biểu hiện nhiệt tình của hắn, hắn dùng một chân làm điểm tựa, thân thủ ôm lấy cô, cho cô một cái hôn ngọt ngào nồng nhiệt.

Hai người trao đổi hơi thở,trao đổi cảm xúc, triền miên duyện hôn.

Hắn không trách cô lại không tin, bởi vì trước kia ngay cả chính hắn cũng không biết hắn đã động tâm với cô.

Nhưng về sau hắn sẽ dùng hành động làm cho cô biết, hắn không nói giỡn, hắn nói thật.

Còn có, ăn kẹo bông gòn se duyên, hắn tin tưởng bọn họ sẽ giống như kẹo kia, càng ăn càng ngọt.

Hết chương 6

Editor:dù xuất hiện nhân vật ta hổng ưa nhưng cuối chương 6 thiệt ngọt ngào phải không mọi người?

Còn ba chương nữa là kết thúc,theo quy định cũ vẫn set pass.Còn việc share pass ta sẽ thông báo sau.

PHÚC TINH HẠ ĐƯỜNG THÊ_chương 6.1


PHÚC TINH HẠ ĐƯỜNG THÊ

TÁC GIẢ: MỄ NHẠC

NGUỒN: MEOCONLUNAR (TÀNG THƯ VIỆN)

NGUỒN EDIT: NGUYETBANGCAC.WORDPRESS.COM

EDITOR: NHU NHI

Chương 6:

Qua ngày nghỉ bận rộn,nhà trọ vào thứ Hai im lặng rất nhiều.

Hạ Duy Hân đứng ở trước đình viện, có chút thất thần tưới nước.

Đêm qua rốt cuộc làm sao vậy? Vì sao buổi sáng hôm nay khi cô ngủ dậy thì thấy mình nằm ở trong phòng Trình Triệu Thạc?

Nhớ tới sáng nay vừa mở mắt ra, thấy gương mặt anh tuấn ngay tại trước mắt mình, cô không biết có bao nhiêu rung động, sợ tới mức trái tim thiếu chút nữa rơi ra khỏi ngực, cho tới bây giờ cô vẫn còn hồi hộp.

Triệu Thạc nói đêm qua cô ở hắn ngủ trên giường, bởi vì cô nhìn mệt chết đi, cho nên hắn cũng không đánh thức cô.

Hắn nên gọi cô dậy mới đúng .

Nhớ lại chuyện tối hôm qua,khi cô ngồi ở trên giường chờ hắn tắm thì còn nhớ, nhưng sau đó không nhớ gì cả, chẳng lẽ cô thật sự nằm ngủ ở trên giường người ta?

Lần trước ngắm hắn ngắm đến ngủ cũng không nói đi, lần này cư nhiên còn nằm ngủ trên giường hắn! Rốt cuộc cô bị cái gì? Bất quá đêm qua cô tựa hồ nghe được hắn nói chuyện với cô, kêu cô ỷ lại hắn gì đó, là cô nghe lầm sao?

Chỉ là hắn vì sao không gọi cô dậy? Vì sao lại để cho cô ngủ ở trên giường hắn?

Như vậy hắn không cảm thấy khó chịu sao?

Lúc này xe tải nhỏ của A Kiệt đậu ở trước đình viện của nhà trọ, Hạ Duy Hân tắt vòi nước, tiến lên chào hỏi.

“A Kiệt, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, Duy Hân.” A Kiệt cầm hai bồn hoa nhỏ xuống xe.

Cô thấy hai bồn hoa trên tay A Kiệt, ngạc nhiên hỏi: “Đây là cái gì? Thật đáng yêu nha, thoạt nhìn hình như là hoa lan mị nhãn thì phải.”

“Lần trước em không phải nói muốn trang trí hoa lan ở trên bàn sao, nhưng lại cảm thấy bồn hoa nhỏ bình thường quá lớn, cho nên anh nghiên cứu ra chậu hoa hoa lan nhỏ mị nhãn này.” A Kiệt hiền hậu cười nói.

“Hóa ra thật là hoa lan.”

Hạ Duy Hân cảm thấy thật đẹp, đang muốn tự tay đi lấy, lại nghe thấy tiếng động cơ ô tô  ầm vang long trời cấp tốc chạy tới, chỉ thấy một chiếc xe thể thao màu đỏ chạy lại đây.

Xe thể thao màu đỏ đột nhiên lái vào sân nhà trọ, lại đột ngột cua tay lái quay đầu lại, làm cho Hạ Duy Hân cùng A Kiệt đứng trong đình viện hoảng sợ, đặc biệt là A Kiệt, chiếc xe thể thao màu đỏ kia xẹt qua phía sau hắn, làm cho hắn khẩn trương hết hồn buông tay ra, hai cái bồn hoa trên tay nháy mắt rơi xuống đất, hoa lan và đất thành ra đống hỗn loạn.

“Tiểu hoa lan của ta!” A Kiệt đau lòng không thôi, bởi vì đó là quà hắn muốn tặng cho Duy Hân.

Thanh âm đậu xe thật sự rất bén nhọn, Tiểu Kiều đang ở bên trong nhà trọ quét rác và Trình Triệu Thạc song song đi ra ngoài, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Lúc này xe thể thao màu đỏ mở cửa ra, nữ tử khoảng hai mươi mấy tuổi bước xuống, áo trễ ngực và váy mini siêu ngắn khiến người ta bỏng mắt.

“Ta rốt cục tìm được ‘Trời xanh mây trắng’, thực giống ảnh chụp đăng trên Internet, rất đẹp.” Vương Tư Hàm cười tháo kính râm mang theo hành lý đi về hướng nhà trọ. Thân là biên tập tạp chí du lịch, nàng lần này tới phỏng vấn bà chủ của “Trời xanh mây trắng” trước mắt.(Nhu Nhi:ta không ưa con mụ này chút nào,lẳng lơ mất nết)

“Này!”

Vương Tư Hàm nhìn nam nhân gọi nàng lại, trên người mặc áo sơmi mà mấy ông già mới mặc, quần dài tạp sắc, cộng thêm kính đen, nàng thấp giọng chậc chậc, đi qua đi lại.

“Chuyện gì, trạch nam*? Đừng nói với tôi là anh muốn xin chụp hình với tôi đấy nhé.” Nàng có  ngoại hình xinh đẹp nên thường đưa tới một đống ruồi bọ dây dưa, làm nàng phiền không chịu nổi.(Nhu Nhi:trời ơi!con này chảnh thấy ớn!!!!Ngồi dịch mấy khúc có mụ này làm ta tức chết)(*từ trạch nam chắc mọi người ko lạ gì đúng ko)

A Kiệt chịu không nổi nhất là dạng nữ nhân tự cho là đúng này.“Chẳng ai muốn chụp ảnh với cô, còn có, ở đây mọi người đều gọi tôi là người trồng hoa phóng khoáng lạc quan.”(Nhu Nhi:thêm một ông tự kỉ)

“Đã biết, trạch nam tiên sinh người trồng hoa phóng khoáng lạc quan, anh rốt cuộc muốn cái gì? Muốn tiếp cận làm quen tôi sao?” Vương Tư Hàm ánh mắt từ trên đi xuống meo meo liếc mắt hắn một cái.“Tôi nói cho anh biết, anh hết hy vọng đi, anh không phải khẩu vị của tôi.” Nói tóm lại, trăm ngàn không cần đối bám dính nàng.

“Cô nữ nhân này!” A Kiệt tức giận đến nghiến răng nghiến lợi. Thiếu chút nữa tông vào hắn còn chưa nói, còn hủy hoa lan của hắn, mà nàng thế nhưng không mở miệng hướng hắn giải thích!

Hạ Duy Hân cảm thấy A Kiệt cùng mỹ nữ gợi đối thoại thật là thú vị, cô mới định hỏi đối phương có phải hay không muốn dừng chân nghỉ trọ, lập tức nghe được nàng kêu to …

“A! Triệu Thạc học trưởng! Anh là Triệu Thạc học trưởng!”

Ngay tại lúc mọi người kinh ngạc, Vương Tư Hàm xông lên phía trước, nhào vào người Trình Triệu Thạc nhiệt tình ôm hôn.(Nhu Nhi: )

 

“Triệu Thạc học trưởng, không nghĩ tới chúng ta lại gặp nhau ở đây, nếu sớm biết anh ở trong này dưỡng thương, em sớm đã tới đây thăm anh.”

Ngồi ở trong phòng, Vương Tư Hàm quả thực có thể nói là dính sát vào Trình Triệu Thạc.

Vương Tư Hàm là học muội của Trình Triệu Thạc  khi hắn ở nước Mỹ du học, bởi vì cùng đến từ Đài Loan, bởi vậy nên quen biết, lúc ấy hắn là thạc sĩ năm nhất, mà nàng là đại học năm nhất, nàng còn là thiên kim công ty dệt nổi danh ở Đài Loan.

Đánh giá bốn phía một chút, nàng quyết định: “Em thấy anh có vẻ không có mang người hầu hoặc quản lý đến, như vậy tốt lắm, em tới chiếu cố anh.”

“Cám ơn hảo ý của cô, bà xã của tôi sẽ chiếu cố tôi.”

“Bà xã anh?”

Lúc này Hạ Duy Hân vừa vặn bưng đồ uống lại đây.

“Cô ấy chính là bà xã của tôi, kêu Hạ Duy Hân, cũng là bà chủ xinh đẹp của nhà trọ này.” Trình Triệu Thạc thực tự nhiên nắm tay nàng nói.

Hạ Duy Hân có chút kinh ngạc khi hắn giới thiệu cô, bất quá thân phận nói sai rồi, bọn họ đã ly hôn.

Vương Tư Hàm nhìn Hạ Duy Hân.“Học trưởng, anh không cần gạt em, em nghe nói anh đã ly hôn, hơn nữa cũng cùng Tiết Ngải Kì chia tay.” Bởi vì học trưởng rất nổi tiếng, hơn nữa Tiết Ngải Kì là một đại minh tinh, bởi vậy bọn họ vừa chia tay, tin tức lập tức liền truyền ra.

Hạ Duy Hân vừa nghe, muốn rút tay về, lại bị hắn nắm chặt không buông.

“Chúng tôi ly hôn , đúng vậy, nhưng cô ấy vẫn là bà xã của tôi, thuận tiện nói với cô một bí mật, tôi sở dĩ ở lại nơi này tĩnh dưỡng, là vì muốn theo đuổi cô ấy.” Trình Triệu Thạc cười kéo tay Hạ Duy Hân, hôn lên mu bàn tay của cô.

Lời hắn nói làm cho Hạ Duy Hân thực kinh ngạc.

Sau khi bọn họ ly hôn, nghe thấy tin tức hắn cùng Tiết Ngải Kì chia tay, cô thực kinh ngạc, cũng rất ngạc nhiên vì nguyên nhân bọn họ chia tay, nhưng nếu hai người không phải vợ chồng, cô nói cho mình không nên quan tâm cuộc sống tình cảm của hắn, bởi vì tất cả đều không liên quan cô.

Nhưng hôm nay hắn chính miệng nói hắn tới nơi này là vì muốn theo đuổi cô? Chỉ thấy hắn hướng cô cười cười, bàn tay to lại nắm chặt vài phần, giống nhau là đang nói với cô, đó là sự thật, làm cho lòng của cô chấn động.

Vương Tư Hàm chu miệng nói:“Học trưởng, anh lại nữa rồi, trước kia anh sợ em theo đuổi anh, liền cố ý nói anh đã có bạn gái, nhưng thời điểm đó anh căn bản không có bạn gái, em biết anh lần này nhất định lại là sợ em theo đuổi anh, cho nên mới cố ý nói như vậy.”

Hắn đang lấy cô làm tấm mộc? Đúng vậy! Hắn làm sao có thể thích người bình thường như cô, Hạ Duy Hân cảm thấy mình thật ngốc, cư nhiên tin tưởng lời hắn nói. Ánh mắt buồn bã, cô rút tay về, hướng quầy đi tới, đem cái khay giao cho Tiểu Kiều liền xoay người đi ra ngoài.

Trình Triệu Thạc không kịp cãi lại lời học muội nói, chỉ thấy Hạ Duy Hân xoay người rời đi. Hắn nghĩ rằng thời gian còn nhiều, hắn sẽ dùng hành động khiến cho cô biết, hắn nói muốn theo đuổi cô là sự thật, không phải lấy cô làm tấm mộc, cũng không phải thuận miệng mà nói.

Hạ Duy Hân khẽ thở dài, cảm thấy chính mình hết thuốc chữa, lại bởi vì một câu nói của hắn mà vui vẻ, sau đó biết được chân tướng lại thất vọng, nói đến đây, cô vẫn thực để ý chuyện của hắn.

Bình tĩnh cẩn thận ngẫm lại, cô thật sự suy nghĩ nhiều quá, dù sao một năm kia ở chung bọn họ cũng không phải vợ chồng thật sự, Trình Triệu Thạc làm sao có thể đến theo đuổi cô?

Một phút vừa rồi, cô cư nhiên tin lời nói dối của hắn, vì gần đây bọn họ ở chung so với trước kia tốt nhiều lắm, Trình Triệu Thạc động bất động liền cười với cô, còn làm ra chuyện sẽ làm người hiểu lầm.

Tựa như ngày hôm qua, hắn nói thấy cô mệt chết đi, luyến tiếc đánh thức cô, bởi vậy để cho cô ở trong phòng hắn ngủ, trước kia hắn chưa từng ôn nhu tri kỷ như vậy đối với cô, nhớ tới khi cô bị thương ở bệnh viện, hắn còn bỏ lại cô chạy đi tìm Tiết Ngải Kì……

Nhớ tới chuyện cũ, ngực không khỏi lại cảm thấy rầu rĩ đau đau.

Hạ Duy Hân hít một hơi thật sâu, rời khỏi nơi thị phi đi làm việc. Sau đó A Kiệt lại chạy tới tìm cô, lần này hắn hẹn cô buổi tối đi ra ngoài chơi một chút, nói có hội đèn lồng náo nhiệt, có thể là vì tâm tình phiền chán muốn đi giải tỏa cảm xúc, cô đã gật đầu đồng ý.